Mối lương duyên trời định
Tôi và em quen nhau nhờ sự mai mối của bà chị cùng công ty cũng là đồng nghiệp cũ của hai đứa. Tôi nhấn kết bạn với em và chờ mãi chẳng thấy em đồng ý. Nhờ sự giúp đỡ của chị Tâm nên là em đã buộc phải đồng ý kết bạn với tôi. Tôi liền gửi tin nhắn tới em, tôi chờ mãi chờ mãi, ba hôm sau em mới trả lời lại tôi. Tôi cảm thấy rất vui và hào hứng khi nhận được tin nhắn phản hồi từ em. Sáu hôm sau tôi reply lại!
Buổi hẹn hò đầu tiên
Sau thời gian hai đứa nhắn tin qua lại hỏi han nhau xem ăn cơm chưa, nay ăn món gì, có ngon không,... Thì cũng đã đến lúc chúng tôi gặp nhau ở ngoài đời. Tôi và em hẹn nhau tại 1 quán cafe ở đối diện sân Mỹ Đình, một quán cafe đầy bụi bặm. Chúng tôi lao vào tâm sự chuyện tôi, chuyện em, tâm sự về chiến tranh giữa Nga và Ukraine, tâm sự về việc Tổng thống Mỹ làm gì trước khi đi ngủ, liệu Vinfast có thể vượt qua Tesla của Elon Musk để trở thành hãng xe điện hàng đầu thế giới,...Chớp mắt cái đã đến 9h30 mà mẹ tôi dặn 10h phải về. Vậy là hai đứa đứng dậy trả tiền cafe rồi tôi đưa em về. Thế đó! buổi hẹn hò của chúng tôi diễn ra đầy lãng mạn với những nụ cười hạnh phúc của hai đứa!
Ngày lễ đính hôn
Những ngày cuối năm bận rộn, Thay vì cafe cafao thư thái thì hai đứa lại quanh quẩn ở nhà cơm nước xem tivi. Thế quái nào combo: bản tin thời tiết nhiệt độ chuẩn bị giảm sâu cứ nhắc đi nhắc lại cộng thêm chất giọng đầy nghiêm trọng của phụ huynh “sang năm kim lâu hai đứa tính thế nào?………” Bốn mắt nhìn nhau: ừ ..thì ………..“oke”, chạy deadline để nhiệt độ bao nhiêu thì chăn 37 độ vẫn ổn. Ừ thì, gặp nhau đã là duyên còn đi cùng nhau là sự lựa chọn vậy nên ngày cưới cũng là ngày mà hai đứa tự chọn không theo Thầy nào. Ừ thì, chịu đựng nhau 50 năm chắc vẫn ổn, vui buồn có nhau là được. Ừ thì, cưới thôi.